page

Thứ sáu, ngày 23 tháng chín năm 2011

Hà Nội mùa thu - mùa nỗi nhớ


“Sáng chớm lạnh trong lòng Hà Nội
    Những phố dài xao xác heo may…”

Hồi mình học cấp 2, vẫn luôn tưởng tượng về Hà Nội xa xăm, Hà Nội sáng rực vui vẻ và huyên náo.  Hệt như cảm giác của Liên ( Hai đứa trẻ - Thạch Lam). Nhưng HN không như mình tưởng tượng, không thấy sáng rực và hào nhoáng, chỉ thấy ồn ào hơn quê mình mà thôi.
‘Hà Nội đẹp” chắng ai lạ gì câu nói ấy, chỉ có đồng tình hay không mà thôi?!
Với mình, HN có gì nhỉ?
Nhà cửa? Ngổn ngang, xập xệ.
Đường phố? Đông đúc, bụi bặm và bát nháo.
Cây cối? Phong cảnh? Chỉ được mấy con đường rợp bóng mát, Ban tím mấy gốc thưa thớt mà đã bảo là tím trời, Đầm sen bé tý mà đã ra sức ngợi ca, Cải vàng mấy luống mà đã thu tiền chụp ảnh? (có khi ở quê các bạn đầy, các bạn lại không thèm ra đấy …)
Con người? Đâu còn nhẹ nhàng, thanh lịch.
Ẩm thực? Nhàn nhạt,ít mùi vị, túm lại  không hợp với khẩu vị miền Trung của mình.
Thế nhưng…
Mình yêu “tháng tư về”, yêu những chiếc xe đạp chở đầy hoa, yêu mùa hoa kèn ngắn ngủi.  
 





Mình ấn tượng với mùa thu nhẹ nhàng, mà đến tận cuối thu cảm nhận được vẻ đẹp của nó. Thu Hà Nội đẹp trong mùi của không khí, cái mùi nhẹ nhàng của cỏ cây, cộng với chút lành lạnh của không khí tạo cho ta một cảm giác buồn man mác, một cảm giác đặc biệt mà không nơi nào có được.


 Mình thích các giai điệu da diết, đầy cảm xúc về Hà Nội
video